Thứ Hai, 17 tháng 9, 2018

Thiền định trong truyền thống Phật giáo Tây Tạng


Đối có rộng rãi tín đồ Phật giáo Tây Tạng, việc giữ giàng nhựa sống của truyền thống Đại thừa trong thế giới hiện đại là một ưu tiên thúc bách. Có phổ biến cách thức khác nhau đề gìn giữ Phật giáo Tây Tạng. Có thể tìm hiểu thêm phật giáo tây tạng tại https://www.dkn.tv/the-gioi/pha-huy-thanh-dia-phat-giao-tay-tang-va-nhung-cuoc-dan-ap-tin-nguong-tan-ac-trong-lich-su-trung-quoc.html



Bên ngoài, việc tạo tác tượng Phật, phiên dịch, xuất bản kinh sách, PR Phật giáo Tây Tạng và vun đắp chùa tháp là các phương pháp gìn giữ sự hiện diện của pháp Phật. Đa số những quyết tâm đấy là sự bộc lộ của lòng sùng đạo thành tâm. 1 Lần nọ, Dromtönpa, đồ đệ người Tây Tạng của vị đạo sư Ấn Độ nức danh Atisha, khi bắt gặp 1 người đang đắm mình nơi những thực hành lễ bái khác nhau, đã nhắc rằng: “Đắm mình vào những thực hành lễ bái thì rất tích cực, nhưng thực hành Pháp thì thật sự rẻ hơn”.

Để giữ gìn truyền thống của mình, phổ thông Phật tử Phật giáo Tây Tạng hiện tại đã đặt quyền ưu tiên cao nhất vào việc giảng dạy và nghiên cứu kinh Phật. Lúc Dromtönpa lần kế tiếp gặp cùng vị hành giả trên, ông thấy vị kia siêng năng nghiên tầm kinh điển, và ông nói: “Nghiên tầm kinh điển thì rất tích cực, các thực hành Pháp thì còn phải chăng hơn”.

Để gìn giữ ý nghĩa chân thực của Phật giáo Tây Tạng, đa dạng vị hành nhái chân tình hiện giờ dành hàng tháng hay hàng năm trời để hành thiền, thực hiện chánh niệm đa dạng giờ 1 ngày, tham gia vào các khóa ẩn tu ba năm mà ở chậm triển khai họ thực hiện phổ thông dòng thiền của Kim cang thừa (Vajrayana). Lúc Dromtönpa lần thứ ba bắt gặp vị hành giả trên, ông thấy rằng vị đấy đắm mình trong thiền định, và ông nói: “Hành thiền thì rất tích cực, nhưng thực hiện Pháp thì còn thấp hơn”. Khi vị thiền nhái hỏi ông cách để thực hiện điều ngừng thi côngĐây, ông trả lời: “Buông bỏ chấp thủ vào đời sống này và hãy để tâm của ông trở thành Pháp”.

cách cốt tủy để tâm của mình trở thành Pháp là phải nhận chân được Bồ-đề tâm và bằng cách đấy tiến tới giai đoạn trước tiên của tuyến phố Đại thừa, các con phố đầu trong năm tuyến đường đưa tới giác ngộ viên mãn. Tâm Bồ-đề trở nên kiên cố lúc nó được hỗ trợ mang tuệ quán có được từ việc vận dụng tứ niệm xứ, và tương tự chuyển đổi “tâm Bồ-đề như đất” thành “tâm Bồ-đề như vàng”. Có nền tảng ở nơi shamatha, tâm Bồ-đề và tuệ quán, thực hành Kim cang thừa thật sự có thể đưa đến nhận chân giác ngộ viên mãn trong 1 đời. Còn ví như không có 1 nền tảng như vậy sở hữu tâm vững chãi, trong khoảng bi và trí não, đề cập về Phật quả trong đời này hay bất kỳ chẳng lẽ khác thì không sở hữu gì khác hơn đề cập suông.

Để nhận chân tâm Bồ-đề chân thực và phát triển thành một vị Bồ-tát, đa dạng học fake vĩ đại nhất trong truyền thống Phật giáo dạy rằng tâm trước tiên phải chuẩn bị kỹ cho việc tu tập tâm linh bằng việc đạt được shamatha, đặc thù đi vào thiền thứ nhất. Mặc dù chưa với sự thống nhất hoàn toàn về điểm này, hầu hết đồng ý rằng 1 tâm thức mà nó mang xu hướng rối loạn mất thăng bằng thì chẳng thể nhìn thấy những trạng thái tinh tế của tâm Bồ-đề và thiền quán (vipashyana; thiền minh sát). Thành ra ít nhất sự lớn mạnh một phần shamatha là nhu yếu cho sự phát triển cả 2.

Cấu trúc căn bản của thực hiện Phật giáo, phổ thông đối với toàn bộ các tông phái Phật giáo Tây Tạng, bao gồm ba quá trình tuần tự: giới, định và tuệ. Bên trong văn cảnh tam vô lậu học này, “những tu tập cao hơn”, thiền định (samadhi), đề cập không chỉ sự vững mạnh sự nhất tâm, mà cũng nói đến các góc cạnh lớn mạnh tâm khác, bao gồm Tứ vô lượng tâm (từ, bi, hỷ và xả), sự xả bỏ, và trong ngữ cảnh Đại thừa, Bồ-đề tâm.

Nơi giáo pháp của Đức Phật được biên chép trong kinh tạng Pāli, thực hiện shamatha hầu như được rộng rãi nhấn mạnh là quán niệm tương đối thở, đặc trưng đối với các người mà tâm họ bị kích động mạnh bởi các nghĩ suy không chủ ý. So sánh những người Ấn Độ sống vào thời Đức Phật hay các người Tây Tạng du mục sống ở hiện nay, hầu hết chúng ta sở hữu thể sở hữu được những lợi ích to từ sự thực hành như vậy, mà nó đặc thù dành cho những người như chúng ta! Đức Phật kể về sự tập sự này, “Giống như vào tháng cuối của mùa hot, lúc 1 đám bụi cuốn xoáy lên và 1 cơn mưa to trái mùa xua tan và chế ngự nó tại chỗ, cũng như vậy sự chú tâm bằng quán niệm khá thở, lúc được phát triển và tu tập, là an lạc và vi diệu, một nơi trú ẩn tuyệt vời; nó xua tan và chế ngự tại chỗ các tình trạng tâm bất thiện bất cứ lúc nào chúng khởi sinh”.1 Chính bản tính của sự thực hiện đấy ko chỉ giúp mang sự lặng tĩnh và an lạc tới có tâm, mà cũng giúp “hệ thống miễn nhiễm tâm lý” của chúng ta, làm cho tâm khảm ít bị thương tổn trước các xung đột thần kinh.

khái quát, việc tu tập shamatha đưa tới đánh tháo khỏi năm trở ngại (1) hôn trầm, (2) nghi, (3) sân, (4) trạo cử và (5) tham. Đức Phật tuyên thuyết, “Chừng nào năm triền dòng chưa được đoạn trừ, một người thấy mình như là kẻ có nợ, bệnh tật, trói buộc, nô lệ và bị lạc nơi sa mạc”.2 các thiền nhái Phật tử Ấn Độ nhận thấy rằng năm triền cái này với thể được chuyển đổi bằng năm nhân tố thiền. Cụ thể, (1) quán sát ở mức độ thô chuyển đổi hôn trầm, (2) quán sát sâu hơn chuyển đổi nghi, (3) hoan hỷ chuyển đổi sân hận, (4) an lạc chuyển đổi trạo cử, và (5) chuyên chú nhất tâm chuyển đổi tham. Thật thú vị khi nhận thấy rằng sự thực hiện ko suy luận có thể có tác dụng trong việc hàng phục tham và sân, theo chậm tiến độ đáp ứng như 1 hạ tầng cho việc xả bỏ và lòng từ bi.

thực hành shamatha nếu không được xúc tiến bằng sự xả bỏ và tâm Bồ-đề với thể đưa tới ko gì hơn việc làm giảm trợ thời bao tay và lo âu, và thỉnh thoảng mang thể đưa tới sự tự đắc và tái sanh ko rẻ. Có 1 động cơ đúng đắn, shamatha thật sự với thể khiến cho tăng trưởng sự xả bỏ và tâm Bồ-đề của ta, thúc đẩy nguồn cảm hứng to lao cho thực hành tâm linh. Các thực hành quy tụ vào các hành vi thuộc thân và lời nhắc bên ngoài, bao gồm lễ bái, kinh hành, tụng đọc mantra và thực hành lễ thức sẽ với ít phước đức ví như tâm bị loạn động.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét